Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014

Con dâu bạc ác bắt chồng chọn vợ , bỏ xừ

Hình chỉ mang tính minh họa ( internet ) Người gọi cho tôi là chị hàng xóm của họ , một nữ giới làm nghề bán quán nước ở quận Bình Tân ( TP Hồ Chí Minh ). Chị gọi rất tha thiết , với mong muốn tôi có hướng để chị có thể giúp rập cụ bà tội nghiệp. Chị kể , bà cụ chuyển đến đây ngót nghét chừng hai năm với người nử tử út. Nghe nói ở quê ruộng vườn cũng nhiều , sau đó các con đã thuyết phục cụ bán tất tần tật để chia cho mỗi đứa một ít rồi chuyển lên với các con. Ban đầu cụ chăng khứng , vì đất nhà là đất hương đất hỏa , của ông cha chồng cụ để lại. Cụ sống quen với cây cối vườn tược rồi. Nhưng cụ chăng khứng thì con cái cụ “biểu tình” , quyết không về thăm và thưa gửi tiền cho cụ tiêu. Các con cụ bảo , mẹ ích kỷ , đơn thân mẹ sống trong cái biệt thự cả héc ta , trong lúc con cái trên này chật vật , ở cái nhà nhỏ bằng lỗ mũi , kẹt vốn làm ăn mà không có , phải đi vay mượn rồi è ra trả lãi. Các con đa ngôn quá , cụ nghe cũng buồn phiền , áy náy. Chúng cứ gọi về than với cụ , than với công chúng trong dòng họ. Lâu dần rồi gia tộc đành phải khuyên cụ thôi , già yếu rồi thì nên lên ở với các con đi , người ở đâu thì thờ phụng ở đấy , không nên câu nệ quá. Già rồi , ở gần con cho nó chăm chút , thờ phụng. Thế là cụ quyết định bán số ruộng đất nhà cửa của ông bà ông vải ông bà để lại. Chia cho ba đứa con mỗi đứa được trên một tỉ , số còn lại trên 100 triệu cụ giữ phòng thân. Theo sự phân chia của các con , cụ sẽ ở nhà mỗi đứa vài tháng , do cụ tuyển trạch. Chán nhà này thì có nhà kia. Các con cụ cũng vẽ ra một viễn cảnh là mẹ về ở với chúng con , chúng con sẽ thuê người phụ chăm chút mẹ tử tế , mẹ muốn đi đâu các con chở mẹ đi , mẹ muốn ăn gì chúng con chiều mẹ… vậy mà , chưa được ba năm , các con của cụ đã có mật hiệu muốn “chối” mẹ. Bà ở nhà nào cũng chỉ vài tháng , là các con viện cớ đi sự vụ xa , viện cớ này cớ nọ để đẩy mẹ đi nhà khác ở. Chính chị bán nước nghe các con dâu cụ nói chuyện với nhau , là chăm bà già mệt , bà già vừa ở dơ , vừa đem mấy thói thường quê mùa dưới quê lên , lại khó tính , ai mà chịu được. Lần lượt , các cô con dâu gây chuyện với các anh nam tử của cụ , không cô nào đồng ý nuôi mẹ nữa. Có cô con dâu tuyên bố với chồng: Một là anh chọn nuôi mẹ , hai là chọn tôi. Lần cuối , họ đành họp bàn một lần nữa để đi đến quyết định , cô nử tử sẽ nuôi mẹ , hàng tháng hai anh góp vào một Bớt đi nhiều hơn chi phí nuôi mẹ , coi như là “an ủi” cô em. Vậy là cô út nhận một tháng 6 , 7 triệu từ các vị anh để “nuôi mẹ thuê”. Mà cô nuôi bà cũng có ấm êm gì cho cam , chỉ ăn ngày ba bữa , chứ còn có quan tâm , chăm nom coi bà muốn gì , cần gì , muốn con san sẻ như thế nào đâu. Bà cụ buồn rầu , vẫn thường hay sang thở than với chị bán nước rằng bà cô đơn , buồn vì các con mình bạc bẽo , thiếu tình thương như thế , trong lúc ngày nhỏ , nhà đâu giàu có gì , goá bụa sớm , đơn thân bà trồng trọt , cắm mặt vào ruộng vườn nuôi ba đứa ăn học nên người. Nay chúng lại coi bà như của thừa thãi , cứ muốn đẩy đi cho người khác. Bà bảo nếu biết sớm chuyện này , bà chỉ bán vườn , còn căn nhà dưới quê để lại mà ở chứ chẳng lên đây làm gì cho khổ nhục , bữa cơm nuốt chung với nước mắt thế này. Chưa hết , mấy tháng gần đây , hai phu phụ nử tử bà chẳng biết lý do gì mà kẹt tiền , dụ dỗ ngon ngọt để bà đưa nốt Bớt đi hơn 100 triệu trong tài khoản để họ xài. Bà cương quyết chăng khứng , vì bà lo sợ mất nốt số tiền ấy , bà sẽ ra đường mà ở , không có cái mà ăn , bà đã hết lòng tin vào các con mình. Không lấy được tiền từ mẹ , phu phụ nử tử út bà quay sang trách móc mẹ là bủn xỉn , ích kỷ. Hết diếc móc lại nằn nì , hết nằn nì lại chửi bới. Bà mẹ tội nghiệp như bị dồn vào mạt lộ mà chẳng biết kêu ai. Chị hàng xóm hỏi tôi , bây giờ nên làm cách nào để cứu bà cụ. Tôi đã tư vấn cho chị rằng , người luôn luôn chửi bới , xúc phạm cha mẹ là hành vi ngược đãi cha me. Tại Điều 11 Nghị định 87/2001/NĐ-CP ngày 21/11/2001 của Chính phủ về xử phạt vi phạm Hành chính trong khu vực hôn nhân Nhà ở quy định: “Phạt tiền từ 200.000đ - 500.000đ đối với hành vi ngược đãi , hành tội ông bà , cha mẹ , người có công nuôi dưỡng mình , các thành viên khác trong Nhà ở nhưng chưa gây hậu quả nghiêm trọng”. Chị có khả năng báo lên chính quyền địa phương để chính quyền xử lý , răn đe con cái bà cụ về tội này. Khi người có hành vi ngược đãi cha , mẹ đã bị xử phạt Hành chính mà vẫn nối tiếp có hành vi ngược đãi cha , mẹ mình thì sẽ bị xử lý hình sự theo quy định tại Điều 151 Bộ luật Hình sự - Tội ngược đãi hoặc hành tội ông bà , cha me , vợ chồng , con , cháu , người có công nuôi dưỡng mình: “Người nào ngược đãi hoặc hành tội ông bà , cha me , vợ chồng , con , cháu hoặc người có công nuôi dưỡng mình gây hậu quả trầm trọng hoặc đã bị xử phạt hành chính về hành vi này mà còn vi phạm , thì bị phạt cảnh cáo , cải tạo không nhốt đến ba năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến ba năm”. Chỉ có pháp luật vào cuộc , cộng với giáo dục thì hoạ may các con cụ mới nghĩ lại. Chị hàng xóm đã nghe tôi tư vấn và làm theo. Sau đó một thời gian , tôi chủ động gọi lại thăm hỏi chị , thì chị cho biết , chị đã báo với chính quyền , địa phương cũng gọi lên răn đe phạt Hành chính , khuyên nhủ đủ kiểu , nhưng những đứa con này tợ hồ đã “hết thuốc chữa”. May mắn là một người cháu của cụ , mồ côi cha mẹ , trước kia từng được cụ giúp cho ăn học , nay làm việc ở Đắk Lắk , chưa có thê tử đã xuống đón cụ lên sống chung. Nếu không thì chắc cụ cũng đành vào trại dưỡng lão mất. Tôi nghe chuyện mà quá xót xa. May mắn cho cụ không phải lủi thủi , vạ vật lúc tuổi già , nhưng chắc chắn chẳng đâu vào đâu bằng sự chăm nom , yêu thương của con cái. Tôi thương cho cụ lúc gần cuối đời mà phải mang nỗi đau bị con cái ruồng bỏ. Có những thứ , dù pháp luật có can thiệp , cũng không thể sửa đổi rốt ráo được , khi con người ta mất đi lòng hiếu thuận , mất đi lương tâm và đạo đức...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét